Trang

Hoa Nhân Ái

Bạn có biết về một món quà, món quà khiến người cho kẻ nhận thành bạn của nhau, món quà khiến người cho kẻ nhận được trở thành người hơn; món quà làm người cho có cơ hội nhận ra chính mình, món quà làm người cho trở thành người được nhận. Vì món quà ấy được cho và nhận trong tình yêu. Tôi muốn nói đến Hoa Nhân Ái.

Tình Yêu ...

Mỗi loài hoa đều có mảnh đất của riêng mình. Hoa hồng chỉ nở trên mảnh đất màu mỡ; Hoa xương rồng chỉ nở trong sa mạc.


Riêng Hoa Nhân Ái chỉ có thể nở trên sa mạc của lòng người, nhưng được tráng bằng một lớp đất màu mỡ của yêu thương.

Không ai có thể diễn tả được tình yêu là gì. Nhưng có thể nói đôi điều về miền đất có thể nảy sinh tình yêu. Đó chính là sự hy sinh tự nguyện. Sự hy sinh làm cho ta thành người, làm cho ta thành bạn của người bên cạnh, trước khi có thể nhìn nhận người bên cạnh là người, là bạn của chính mình.

... và Lòng Nhân Ái

Trên vùng đất hy sinh, tình yêu đâm chồi và kết hoa nhân ái, trái của nó là tất cả những gì chúng ta nhận thấy. Ai dám bảo rằng đó là điều không cần thiết trong cuộc sống thực dụng hôm nay ?

Hoa Nhân Ái : rất dễ nhưng cũng rất khó trồng tỉa, rất dễ nhưng cũng rất khó trao tặng, rất dễ nhưng cũng rất khó đón nhận, rất dễ nhưng cũng rất khó nhận ra. Điều khó-dễ ấy là do tình yêu nơi cho và kẻ nhận. Bởi cho không phải là dư của và nhận không phải do thiếu thốn, nhưng là tất cả người cho và kẻ nhận đã cảm thấy khuôn mặt của Tình yêu và cố gắng diễn tả tình yêu ấy...

Nguồn:KHPT.net
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 21 tháng 9, 2010

Lỡ Một Mùa Trăng

Hẹn với Cuội rồi tối múa chơi
Trăng Sao thắp sẳn rực cung trời
Tiểu cưng háo hức chờ khai hội
Lão hủ nóng lòng lướt hụt hơi
Cứ tưởng tưng bừng đêm thượng giới
Ngờ đâu vướng víu sợi dây đời
Nồi chè ngọt lịm tiên không chứng
Lũ trẻ buồn hiu ghẹo chẳng cười...

BN 19.9.10

Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010

Cho con Chim Chích của Mẹ Ngân

Duyên kỳ ngộ
Đưa Ta đến với Em
Ánh mắt trong sáng
Gương mặt ngây thơ
Em nhìn Ta
Rồi thầm thì gọi... Mẹ
Ta biết trong lòng Em
Khát khao tình mẫu tử
Vòng tay bé bỏng
Ôm chặt không muốn rời
Ta nghẹn ngào hụt hẫng
Mẹ... Mẹ đây con
Em đang hạnh phúc
Nụ cười rạng rỡ
Và thầm thì
Mẹ... Mẹ Ngân ơiiii...!!
Con Chim Chích của Mẹ
Mẹ nhớ các con
Và nhớ... tiếng gọi...Mẹ Ngân ơiiii...

Nhị Anh

-----()-
__(_))__
---//

Hoa Nhân Ái
không sắc màu
không hương thơm
như hồng lan cúc
Hoa ở trong ta
không cần tìm đâu xa
Gởi ai đóa hoa Nhân Ái
Nhờ đem hạt mầm gieo rãi
đến khắp mọi nơi...
Phật Minh rộn rả tiếng cười
Riêng phần Tỷ Muội sáng ngời niềm tin... nhị



Thứ Năm, 26 tháng 8, 2010

Nhân duyên

Cõi vô thường có muôn điều kỳ diệu
Gặp gỡ nào cũng do có số duyên
Đến Phật Minh bao trái tim lưu luyến
Đến rồi về rồi đến hẹn lại lên
Có mẹ Lan mẹ Nga và còn nhiều mẹ khác
Yêu trẻ mồ côi như yêu chính con đẻ của mình
Chăm sóc lo toan nhớ thương và chia sẻ
Gót chân trần của bé nhúng nhảy-mắt mẹ yêu
Ôi yêu quá những trái tim đồng điệu
Và nhịp đập nào hơn nhịp đập của yêu thương

Lời tri ân của bé

Con chập chửng biết đi
Con đã bước quanh Chùa
Sớm chiều con lạy Phật
Miệng niệm A Di Đà
Sư Cô dạy con đó
Con yêu Phật thương Sư
Rồi ngày mai con lớn
Con nguyện vì chúng sanh
Cứu khổ cứu muôn lòai
Lòng từ bi lớn mãi
Phước lành ban khắp nơi

HuỳnhThu

Bé nói gì?

Ngày con đến Chùa
Con chẳng hiểu vì sao con đến
Ở nơi đây sớm tối niệm nam mô
A Di Đà Phật ,mẹ ba đâu rồi
Tuổi vô tư đưa con vào quên lãng
Rồi lớn dần con chẳng nhớ mẹ ba
Con chỉ biết Sư Cô và "người lạ"
Đến bên con an ủi vổ về
Con an trú nơi tình thương xa lạ
Vì lòng từ "người lạ" đến quanh con
Ân nghĩa nầy không ai đòi con trả
Nhưng suốt cuộc đời con tạc dạ ghi ơn.

HuỳnhThu

Thứ Tư, 25 tháng 8, 2010

Điều bé nghĩ

Con mới lên ba đời con phiêu bạt
Cơ duyên may con được về chùa
Ba mẹ con là những người khốn khó
Sinh con ra mà không nổi - nuôi con
Rồi lặng lẽ tìm nơi cho con sống
Chùa Phật Minh có Sư Cô tâm lớn
Nhận con vào Chùa dạy dổ yêu thương
Và từ đó con có nơi nương tựa
Tấm lòng vàng Sư Cô dạy con tu
Đời ảo mộng lại vô thường bất biến
Con mong về cực lạc chốn thiên thai

HuỳnhThu

Xa Mẹ

(Viết cho Tiểu PM)

Con thương Mẹ lắm Mẹ hiền ơi
Trong giấc mơ con thấy Mẹ cười
Khẽ bảo con thơ đừng khóc nữa
Đừng vì nhớ Mẹ lệ buồn rơi

Trằn trọc bao đêm suốt canh thâu
Mẹ ơi cách biệt bởi vì đâu
Phải chăng nghèo đói không còn Mẹ ?
Cha quá đau lòng quẫn trí lâu

Lang thang con dắt các em đi
Chỗ ngủ qua đêm có sá gì
Mái hiên bờ đất mừng vui lắm
Bụng đói quơ quào ...kiến lá cây

Trãi mấy tháng ròng gặp cứu tinh
Sư Cô từ ái của Phật Minh
Cảm thương rước hết về nuôi dưỡng
Từ đấy tim con đậm nghĩa tình

Nay rằm tháng bảy lễ Vu Lan
Sám hối con quỳ nguyện Phật ban
Phép mầu giải tội toàn ba cõi
Tiêu nghiệp song thân được thoát nàn

Thu Phai

Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010

::: Yêu ... Ngày Nắng :::

Giữa khoảng cheo leo vắng

Văng vẳng tiếng em cười

Ngây ngô quá ... đi thôi

Mạch đời lai láng dậy


Trải hồn con nước chảy

Chân không,,, bước đi mau

Tia nắng bỏng trên đầu

Dịu hiền “mơn” đám cỏ


Tuổi đất trời hương tỏa

Vô Ưu đóa hoa cười

Buồn đau biến ... xa rồi

Quá khứ tan mây khói


Tương lai dài theo suối

Hiện tại chẳng lo âu

Trí soi vì Bắc Đẩu

Chuông mõ luyện ... quen dần


Nương theo gió qua sân

Hương trầm mây trắng gợi

Cơm rau niềm vui mới

Tay nhỏ nhặt lá vàng


Yêu ngày nắng chang chang

Quen sống đời... cơ cực

Tiếng lòng nghe nao nức

Từng khoảnh khắc đổi thay...


nkn

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

Chi Chít Cỏ Non

Hoa Nhân Ái mướt xanh Vườn Tỷ Muội

Mến thương người vời vợi cánh chim bay

Nắng tươi tắn khẽ nghiêng mình an ủi

Chi chít Cỏ Non

Thơm cánh gió nồng say


Ngọn gió se se vuốt ve lòng em nhỏ

Man mác mây trời che đậy những mầm non

Ý rộn rã tỉ tê lòng TỷMuội

Mắt tin yêu bừng tỏa ánh hân hoan


Cứ ngủ đi,

Mộng bình thường thôi nhé

Sợi buồn kia con nhện đã giăng rồi

Trăng lấp lánh ngoài kia nghe tiếng kệ

Mấy vì sao gom nắng lạ trên đồi


Chi chít cỏ non vươn chồi ... thơm phức

Mở đầu trang, trang sách vở yêu thương

Nấc vũ trụ thênh thang vầng kiến thức

Huyền diệu soi,,, cao cả đức Mẹ hiền


Nhất Anh

Quanh Em

Quanh em có bóng Mẹ hiền

Sống vui em nhé,

Dần quen kiếp nghèo

Kéo xe ì ạch lên đèo

Tâm hồn thơ dại vắng teo hận thù


Ru êm giấc mộng nhân từ

Chiêm bao lồng lộng tình Sư ấm nồng

Mắt em là biển mênh mông

Tình em,,, là những chơn không nhiệm mầu


Mạch đời như vạt áo nâu

Tâm tư hờ hững sang giàu lợi danh

Vòng tay Mẹ gói an lành

Quanh em sớm tối tinh anh vỗ về


Nhất Anh

Hoa Gì...

Tưởng mình cỏ héo hoa khô
Một ngàn năm đã
yên mồ
ngàn năm
Gió trăng kết bạn thì thầm
Trần gian cách biệt xa xăm
quên rồi

Một hôm bỗng lại bồi hồi
Giọng trầm ai thả
thuyền trôi tới gần
Cỏ cây quen điệu say vần
Thiên thu bỗng lại trở mình mướt xanh

Nuột nà hoa rợp đan thanh
Không mai không sứ... thôi Anh đặt dùm
Hoa gì hương toả bao trùm
Nụ Nhân nhụy Ái ltrái sum xuê cành

Hoa gì thương tích chữa lành
Góp hương hạnh phúc Người dành tặng nhau

BN 12.8.10

Thứ Năm, 29 tháng 7, 2010

Bơ Vơ

Như đàn chim nhỏ nghiêng chao
Thơ ngây ánh mắt khát khao gọi thầm
Mẹ ơiii...
nào quá xa xăm
Mà sao tức tưởi đêm nằm lệ chan

Thèm hơi Mẹ tỏa nồng nàn
Thèm vòng tay ấm ôm choàng giấc mơ
Thèm câu Mẹ hát ầu ơ
Sương rơi
nặng hạt
đọng
bờ mi khô...

BN 30.7.10